Tuy đủ chuyện đang không ngừng phát sinh, nhưng trọng tâm cuộc sống của Phỉ Vô Thuật vẫn là ở trường học, cho dù có cần cù chạy tới tinh hệ Hà Việt, lúc có tiết, y vẫn ngoan ngoãn xách Adolf cùng đi.
Y và Adolf được phân vào lớp A, nhưng rất tiếc, trong tập thể nhỏ hai mươi người, trừ Hạ Sơn hán tử thành thật, cùng với Garcia và Martha bị Elizabeth giận lây, người còn lại đều hình thành một tập thể nhỏ với Elizabeth là trung tâm.
Chỉ cần gặp mặt trên lớp, Phỉ Vô Thuật và Adolf đều sẽ bị một đám người dùng ánh mắt lăng trì trăm lần. Lớp thể thuật hôm nay cũng không ngoại lệ.
“Đây là công kích tinh thần.” Phỉ Vô Thuật gác vai Adolf, đối diện ánh mắt bài xích của một đám người làm như không thấy, cười đùa nói, “Mau giả yếu đuối chút, nếu không cũng quá có lỗi với con mắt trừng to sắp rớt khỏi khóe của mấy người đó.”
Adolf phối hợp che ngực, yếu ớt tựa lên người Phỉ Vô Thuật: “Vô Thuật nhanh cho tôi dựa, họ nhìn tới mức tôi sắp ngất.”
Phỉ Vô Thuật mờ mịt nói: “Tôi đã quên cậu có chứng sợ hãi ánh mắt.”
Adolf gật đầu như gà mổ thóc: “Vô Thuật cậu ngay cả lời tôi từng vô ý nói ra cũng nhớ, tôi rất cảm động!”
“Đương nhiên nhớ.” Run rớt da gà toàn thân, Phỉ Vô Thuật liếc nhìn bạn học đối diện một đám mặt xanh mét, nhàn nhã nhếch môi, “Cho nên bạn học đối diện, làm phiền các cậu đừng nhiệt tình nhìn quản gia tương lai của tôi thế được không? Nhìn hư rồi lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356076/quyen-3-chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.