Ngày hôm sau không có tiết học gì, buổi sáng, Phỉ Vô Thuật một mình chui trong phòng huấn luyện của trường, chuyên chú mài giũa thể thuật của mình, y cần củng cố thể thuật cấp sáu vừa mới đột phá đạt mức ổn định.
Đúng như y kiên định tin tưởng, rồi sẽ có một ngày y và Tần Dực gặp mặt mặt đối mặt trong hiện thực. Mà trước khi ngày đó tới, y sẽ kiên trì không nghỉ nâng cao thực lực của mình, y muốn khi gặp được Tần Dực, có thể dùng một cá thể cường hãn đồng dạng đứng sóng vai cùng hắn.
Chỉ là xuất phát từ lòng tự tôn vô vị vô nghĩa của đàn ông mà thôi, Phỉ Vô Thuật rất rõ tâm lý chua lòm của mình, chẳng qua đây quả thật là cái cớ rất tốt để kích thích người phấn đấu không phải sao?
Một buổi sáng không ngừng rèn luyện thân thể, đợi khi y ra khỏi phòng huấn luyện, trang phục huấn luyện chỉnh tề trên người đã lỏng lẻo, lộ hơn phân nửa lồng ngực màu mật đầy mồ hôi. Mái tóc ngắn màu đen hỗn loạn cũng dính bết lên hai bên má, y ghét bỏ vuốt mồ hôi trên người, cảm thụ đau nhức mệt mỏi của cơ bắp, tự thấy mình cần phải đi tắm.
Trên đường trở về ký túc xá, thuận đường tới nhà ăn xách thức ăn phần hai người__ quỷ lười Adolf, thật không biết thực lực của hắn từ đâu ra.
Phỉ Vô Thuật nghiền ngẫm, nếu khi trở về, tên đó còn lười trên giường, y có cần ấu trĩ một lần, chẳng hạn tạt cho một chậu nước?
Chẳng qua y còn chưa trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356062/quyen-2-chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.