Hai vị lão nhân Trần gia đã hơn tám mươi tuổi, nhưng thoạt nhìn không hề già chút nào.
Nơi này, tuổi thọ của nhân loại gần như trên hai trăm tuổi, ngay cả khi đã bảy tám chục tuổi, thoạt nhìn vẫn còn rất trẻ, tựa như thanh niên chỉ mới hai mươi mấy.
Hơn nữa, vì hai người thường xuyên tu luyện, thân thể rất khỏe mạnh, không nghe nói qua có bệnh đau gì, Tưởng Mộc Mộc cũng rất kinh ngạc! Hai người họ một chút cũng không giống người đã già!
Hai người đứng chung một chỗ, nhìn tựa như vợ chồng mới cưới, ân ái khiến người bên ngoài buồn nôn muốn chết.
Tưởng Mộc Mộc vẫn luôn biết, ông bà ngoại rất ân ái, lúc trước hai người có thể đến với nhau, cũng đã phải trải qua sóng gió.
Chuyện trước kia của ông ngoại cùng bà ngoại tạm thời không nói đến, bọn họ cũng sẽ không nhắc tới, bởi vì sau khi cưới họ vẫn luôn rất hạnh phúc.
Ông ngoại đã sớm không còn là lão tổng công ty, sớm đem hết thảy giao cho con cả Trần Tường Hòa, còn mình thì làm chủ tịch trên danh nghĩa, không có chuyện cực kỳ quan trọng cần ông ra mặt, ông tuyệt đối sẽ không ra mặt. Mang theo vợ lên núi hưởng thụ cuộc sống, vô cùng tự tại.
Ông và bà ngoại tổng cộng sinh ba đứa con, con cả Trần Tường Hòa, mẫu thân Trần Tú Nhã đứng hàng thứ hai, thứ ba chính là con út Trần Á Lâm.
Trần Tường Hòa sau khi ông ngoại lui về phía sau đã lên làm lão tổng công ty, Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181663/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.