Nói nửa câu không hợp ý, Trần Á Lâm cùng Trần Cốc Bằng hoàn toàn không định thương lượng nữa, đều nhìn đối phương không vừa mắt, rất nhanh liền đánh nhau.
Đối với Trần Á Lâm mà nói, Trần Cốc Bằng ngoại trừ là cha của gã, thì không có chỗ nào đáng để thương thảo hết, hai mươi tám năm qua gã luôn bị ép tới gắt gao, tất cả chỗ tốt đều dành cho đại ca với nhị tỷ, địa vị của gã vĩnh viễn là ở cuối cùng.
Mà Trần Cốc Bằng, ông cũng không muốn rảnh rỗi đi quản những chuyện vặt vãnh này, trong nhà anh chị em bọn họ đấu tới đấu lui ông cũng không phải là không biết, chẳng qua là lười quản, ông luôn cảm thấy người trẻ tuổi xúc động một chút không có vấn đề gì cả, làm sao biết được Trần Á Lâm xúc động lại trở thành côn đồ, còn thu đàn em, một chút cũng không cho hai lão già bọn họ mặt mũi.
Cái này còn không nói, cư nhiên lấy tiền của công ty tự mình đầu tư bất động sản, lại thua tiền, thiếu nợ người ta, tụi đàn em đều chạy trốn hết, khó trách Trần Tường Hòa không cho tiền gã, bởi vì gã chiếm của công ty số tiền không nhỏ, khiến cho công ty gặp nguy cơ tài chính.
Trần Tường Hòa cũng không nói cho ông biết, là bởi vì không muốn để ông lo lắng, trước mắt thằng con út không nên thân này vừa mới tùy tiện nói ra, cứ như tiền đó vốn dĩ là của nó vậy, quả nhiên là khi còn bé đã chiều hư nó rồi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181662/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.