Đoàn người cũng coi như hòa hòa khí khí ở trong phòng chơi đùa, quả đúng như lời Đàm Thu Minh, không có ai gây khó dễ cho hắn.
Cho dù mấy người kia dùng ánh mắt trào phúng nhìn chằm chằm hắn, thì cũng không làm gì hắn, trong những người này còn bao gồm bạn bè của Đàm Thu Minh.
Hắn không nói lời nào, Đàm Thu Minh ngồi ở bên cạnh hắn cũng không ai dám tiến lên bắt chuyện.
Tưởng Mộc Mộc vui vẻ tự tại, nhưng vẫn không tìm được cơ hội nói chuyện với Quách Phong, hắn cũng không cách nào đạt được mục đích tối nay.
Tưởng Mộc Mộc rất nghi hoặc nhìn bốn phía, chậm rì rì ăn đồ ăn vặt.
Gia đình hắn luôn không tôn sùng việc ăn mấy thứ thực phẩm rác rưởi này, hắn không dám ăn nhiều, rồi lại không thể không ăn, cho nên chỉ phải ráng mà ăn.
Dường như Đàm Thu Minh nhìn thấu tâm tư của Tưởng Mộc Mộc, nói với nhân viên phục vụ mấy tiếng, tuy nhân viên phục vụ rất kinh ngạc, nhưng vẫn làm theo.
Cũng không lâu lắm, nhân viên phục vụ cầm mấy chai sữa dừa cùng ống hút đặt bên cạnh Tưởng Mộc Mộc, còn chưa mở ra, đang chờ hắn đến mở.
Tưởng Mộc Mộc nghi hoặc nhìn thức uống trên bàn, lại quay đầu nhìn Đàm Thu Minh, Đàm Thu Minh nói: “Nhìn cậu cũng không thích hợp ăn mấy thứ kia, nên gọi cho cậu, thích không?”
Loại giọng điệu này vốn không có gì, cơ mà dừng ở trong tai Tưởng Mộc Mộc, như thế nào cảm thấy mờ ám như vậy chứ?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181569/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.