Tưởng Mộc Mộc làm sao cũng không chịu ở lại nhà trọ của Đàm Thu Minh, cứng rắn muốn rời khỏi.
Đàm Thu Minh không lay chuyển được hắn, cũng không ép ở lại, nhưng mà lại không có ý tứ muốn giúp hắn rời đi, dù sao thì thuốc trong người hắn còn chưa tan hết, muốn đi cũng không đi được.
Tưởng Mộc Mộc bất đắc dĩ, không thể làm gì khác ngoài gọi điện thoại cho Tưởng Mộc Cận, nói thật, hắn tình nguyện nhìn Tưởng Mộc Cận tức giận, cũng không nguyện ý lại nhìn thấy khuôn mặt của Đàm Thu Minh.
Càng nhìn, lại càng phát hiện y tâm cơ thâm trầm, như có kế hoạch gì đó! So sánh thì, khuôn mặt tươi cười của Mộc Cận ở trước mặt hắn có vẻ hòa ái dễ gần hơn nhiều, dĩ nhiên, trước tiên phải xem nhẹ cậu ở thời điểm ** nào đó là được.
Đàm Thu Minh thấy hắn giống như rất gấp gáp gọi điện cho Tưởng Mộc Cận, chỉ đành phải tự mình đưa hắn trở về ký túc xá.
Thân thể Tưởng Mộc Mộc dựa sát vào Đàm Thu Minh, không cách nào tự mình đi đoạn đường này, Đàm Thu Minh đặt hắn ở trên xe dị năng, rất nhanh liền trở về khu ký túc xá Tưởng Mộc Mộc ở.
Mới vừa bước lên cạnh cửa, Tưởng Mộc Cận lập tức chạy tới.
“Ca ca, anh….. chuyện gì xảy ra?” Tưởng Mộc Cận tức giận nhìn Đàm Thu Minh, nhìn ca ca suy yếu tựa vào trên người y, không nói hai lời, nhận lấy hắn, ôm vào lòng.
“Anh làm gì đối với ca ca của tôi?” Tưởng Mộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181566/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.