Kể từ sau khi thẳng thắn, Tưởng Mộc Mộc cảm thấy Tưởng Mộc Cận thay đổi.
Nhưng mà đến tột cùng là chỗ nào thay đổi, hắn lại không nhìn ra, chỉ có thể cảm giác.
Tưởng Mộc Cận không còn mỗi tuần đến đón hắn, mà là mỗi ngày đều đến xem hắn, buổi tối đối với hắn cũng ôn nhu khiến người ta kinh ngạc.
Không biết cậu có ý gì, đây coi như là đang an ủi sao? Đột nhiên càng ngày hắn càng nhìn không thấu Tưởng Mộc Cận, cậu không tìm Đàm Thu Minh báo thù, bình tĩnh khiến cho Tưởng Mộc Mộc nghi ngờ.
Giống như là yên tĩnh trước khi bão táp.
Hơn nữa, liên quan tới lần thẳng thắn trước đó một chữ cậu cũng không đề cập tới, bộ dạng tựa như cái gì cũng chưa từng xảy ra.
Là hắn đoán lầm sao? Thật ra thì Mộc Cận không có xúc động như vậy?…… Cuối cùng Tưởng Mộc Mộc cũng không để ý mấy thứ này nữa, chậm rãi dành ra thời gian đến làm bạn với Tưởng Mộc Cận.
Viện nghiên cứu đã phát thông báo tới cho hắn, một tuần sau hắn có thể đến thực tập trước, mà làm cho hắn vui mừng hơn chính là, thư thông báo này lại là vị chuyên gia kia tự mình gửi tới.
Tưởng Mộc Mộc thụ sủng nhược kinh, không biết sao mình lại được lão nhân gia ông ta coi trọng, nguyện ý tự mình dẫn dắt hắn.
Vui mừng đồng thời cũng mang theo phiền muộn, bọn họ sẽ phải tách ra, từng giây từng phút đều vô cùng quý trọng.
Tưởng Mộc Cận muốn thừa dịp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181545/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.