Tưởng Mộc Mộc vượt qua ba tháng ở trong viện nghiên cứu, dần dần biết mặt những người của viện nghiên cứu, ở nơi này có thể học được những thứ mà ở trường học hoặc ở chỗ anh Hác không học được, mà ba tháng sau, rốt cục gặp được vị chuyên gia thần long thấy đầu không thấy đuôi kia.
Chuyên gia Lưu thị là một phụ nữ hơn bảy mươi tuổi, cái này thật sự làm cho Tưởng Mộc Mộc rất bất ngờ.
Mọi người đều không nói với hắn chuyện về Lưu thị, chỉ biết bà là một người rất bận rộn, hai ba tháng không xuất hiện thật bình thường, vừa xuất hiện chính là hai ba ngày, ở viện nghiên cứu đi dạo một vòng, kiểm tra nông trường một phen, giao phó vài câu chú ý xong liền đi.
Sau đó lại trở về với công việc bận rộn, không thấy bóng dáng.
Ở nơi này Tưởng Mộc Mộc có thể học tập được rất nhiều thứ, đặc biệt là chủng loại dã thú.
Trước kia hắn đã muốn nghiên cứu những dã thú nhỏ này một chút rồi, nhưng mà anh Hác sợ hắn gặp phải nguy hiểm, không để cho hắn tiếp xúc, hắn chính là một chút cũng chưa từng đi đến rừng rậm dã thú đó.
Mỗi ngày hắn đi theo nhân viên công tác nơi này học tập, sau khi Lưu thị tới, thời gian của hắn càng trở nên gấp gáp.
Ngày đầu tiên Lưu thị đến liền gọi hắn vào phòng làm việc: “Cậu chính là Trình Lâm Phong?”
Mặc dù Tưởng Mộc Mộc đã thẳng thắn thân phận với anh Hác, nhưng mà ở bên ngoài vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181544/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.