Lại là ba tháng trôi qua, Trần Tú Nhã đã có thể không cần đợi trong phòng bệnh nữa, ngược lại ở cùng Tưởng Sâm trong một phòng trống.
Tưởng Mộc Cận mang theo đại bộ đội đi về trung tâm C thị, mặc dù nơi đó đã một mảnh hỗn độn, cậu cũng ngựa không ngừng vó đuổi qua bên đó, dù sao thì phần lớn người đều là từ cấm địa ra ngoài, bọn họ không cách nào có xe dị năng, chỉ có thể ở gần đó tìm được xe quân đội rồi đi qua.
Tưởng Mộc Mộc ngồi trên xe nhàm chán nói: “Mộc Cận, như vậy là được rồi sao?”
“Phải, đem tài liệu giao cho cha là được!” Ngay từ lúc bọn họ biết được hết thảy, Tưởng Mộc Cận liền nhíu mày, tính toán đem mọi chuyện giao cho cha xử lý, cậu vui vẻ tự tại.
“Nhưng mà, như vậy thật sự được không?” Tưởng Mộc Mộc nói, tin tức bọn họ có được từ trong miệng mẹ ngược lại làm cho Tưởng Mộc Mộc kinh ngạc không thôi, nhưng Tưởng Mộc Cận lại là dáng vẻ giống như đã đoán được hết thảy, làm thế nào cũng sẽ không nghĩ đến, nhận nuôi một đứa trẻ, lại là thân phận như vậy: “Anh vẫn không muốn giao Sâm nhi cho quân đội, bây giờ cha giúp quân đội làm việc, thế nhưng Sâm nhi còn nhỏ!”
“Ca ca anh cứ yên tâm đi! Sâm nhi có đi hay không là chuyện chính nó quyết định, em sẽ không ngăn cản! Huống chi, cha biết nên làm như thế nào mà.” Tưởng Mộc Cận nói, mặc dù Tưởng Sâm còn nhỏ, nhưng đã trải qua nhiều chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181519/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.