Ba năm sau
Tưởng Mộc Mộc và Tưởng Mộc Cận lên đường trở về, thuận tiện mang theo giống cây mật kiên, đây là thành quả nghiên cứu ba năm qua của Tưởng Mộc Mộc, cuối cùng cũng thành công, hắn vốn là muốn trồng thêm một ít mật kiên ở C thị, như vậy hắn sẽ có càng nhiều tài liệu hơn.
C thị đã khôi phục diện mạo vốn có, hết thảy đều thay đổi, lại tựa như không hề thay đổi, C thị vẫn là C thị đó, đối lập với suy tàn lúc trước, bây giờ C thị càng thêm tráng lệ.
Điều duy nhất khiến cho người ta ngoài ý muốn là học viện hoàng gia đã không còn tồn tại.
Ngày Tưởng Mộc Cận và Tưởng Mộc Mộc về đến nhà, Trần Tú Nhã làm một bàn lớn thức ăn chờ hai người.
Tưởng Sâm đang tiến hành phương thức huấn luyện phong bế đặc biệt của quân bộ, không đến ba năm, năm năm thật đúng là không ra được.
Ba năm có thể thay đổi rất nhiều thứ, lại tựa như không có thay đổi gì.
Lần này bọn họ trở về chủ yếu là vì chuyện nghiên cứu dịch cường hóa dị năng, Tưởng Mộc Mộc làm thế nào cũng sẽ không nghĩ đến Tưởng Trạch Hạo lại đột nhiên tìm tới hắn, còn biết sự tồn tại của mật kiên, nói thật, hắn thật sự vô cùng kinh ngạc.
Hơn nữa, chuyên môn của hắn là nuôi trồng, đối với dịch cường hóa dị năng hoàn toàn không có cách nào, Tưởng Mộc Mộc suy nghĩ một chút, Tưởng Trạch Hạo đại khái là muốn trái cây của hắn đi!
Tưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181517/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.