Edit: Anh Ngọc Beta: Tiểu Tuyền
Hạ Ảnh đi theo bên cạnh Ôn Uyển cũng có bốn năm rồi, Hạ Ảnh cũng biết Ôn Uyển là người cực kỳ yêu tiền. Nếu không, một nữ hài tử cô nhi như nàng, sao lại dám có lá gan đi dính líu tới làm ăn lớn nguy hiểm như thủy vận. Nếu không phải người chủ sự sau lưng là Hạo thân vương đứng về phía Vương gia nhà mình, thì chuyện này cũng không có thể giải quyết nhanh như vậy, và Quận chúa cũng đã không đảm đương nổi. Chuyện lần trước tuy mạo hiểm vạn phần, nhưng mặc kệ như thế nào, cũng có Hạo thân vương cùng Vương gia nhà mình ở phía trước cản trở. Lần này không giống nhau. Nếu Ôn Uyển làm thật, người đó cũng cứu không được nàng.
Nàng mấy ngày qua vẫn đều khuyên, khuyên đến Ôn Uyển nổi giận rồi, lạnh lùng nhìn nàng chằm chằm. Không cho nàng tới gần nữa. Cho nên, mấy ngày nay nàng vẫn cầu nguyện Vương gia có thể mau viết thơ tới đây khuyên can Quận chúa, nhưng ngàn vạn không thể chửi mắng chuyện như vậy.
“Quận chúa, Ngọc đại quan nhân cầu kiến.” Ôn Uyển nghe cười một tiếng. Không nghĩ tới Ngọc Phi Dương lại đem ngân phiếu đưa tới cửa. Khoản tiền lớn như vậy, tự nhiên không thể nào một ngày gom góp đến. Có được ngân phiếu rồi, ấn dấu tay, ký đại danh. Những thứ sản nghiệp này, tất cả đều không phải là của Ôn Uyển nữa.
Ngọc Phi Dương đem ngân phiếu cho Ôn Uyển, cười nói “Quận chúa, không biết chuyện ta nói với ngươi, ngươi suy nghĩ thế nào? Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-on-uyen/1295089/quyen-2-chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.