Tháng tư khu vực mấy châu phủ duyên hải của Phúc Kiến, gặp phải song thần. Nhưng bởi vì triều đình xử trí thích đáng, rất nhanh được trấn an, không có nổi lên bao nhiêu sóng lớn. Cho tới bây giờ là giữa tháng năm, vụ thu hoạch của mùa hè cũng vừa qua đi. Hà Nam gặp phải nạn lụt trăm năm. Mấy trăm vạn dân chúng mất đi gia viên, trôi dạt khắp nơi, chung quanh ăn xin, tiếng kêu than dậy khắp trời đất.
Ở bên trong tất cả thiên tai, nạn lụt, có tính tàn phá mạnh nhất. Chỉ có kém hơn chiến tranh. Mà năm nay đã tới hai lần rồi.
Triều đình bởi vì hàng năm cấp tiền bạc không ít đến biên quan cùng khu vực duyên hải nuôi vài chục vạn quân nhân, rồi hàng năm lại phải giảm thuế má. Lúc trước Phúc Kiến lại có trận đại tai họa này, đã gom góp một khoản tiền cứu tế đến Giang Nam. Lúc này, trong quốc khố, ngay cả một bó bạc cũng cầm không ra. Muốn gom góp bạc nữa, quả thực là khó như lên trời. Hoàng thượng nhìn điệp báo lần lượt không ngừng, vốn là hai năm qua thân thể so sánh với năm trước kém không ít, thân thể nhất thời không chịu nổi mà ngất đi.
Ôn Uyển nghe được ông ngoại hoàng đế hôn mê bất tỉnh, thì sợ hết hồn. Đưa bài tử vào cung cầu kiến, nhưng mà bị trả trở lại.
Ôn Uyển thấy không để cho nàng tiến cung, thì biết sốt ruột cũng vô dụng. Nhưng hoàng đế là bùa hộ mệnh của nàng a, ngàn vạn không thể có việc gì. Ôn Uyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-on-uyen/1295088/quyen-2-chuong-146.html