Âu Hình Thiên như hổ rình mồi giám sát chủ nhiệm đang tự tay tháo bỏ thạch cao trên người nhi tử, nhìn thấy vết thương đã hoàn toàn khôi phục, cánh tay có thể hoạt động tự do, co duỗi đều không vấn đề, biểu tình Âu Lăng Dật vô cùng hài lòng, Âu Hình Thiên giãn mày mỉm cười, nội tâm sung sướng cực độ.
“Làm tốt lắm.” Tâm trạng vui vẻ, Âu Hình Thiên đứng đối diện một bên, nhìn nét mặt chủ nhiệm thụ sủng nhược kinh, không chút keo kiệt tán thưởng một câu.
(*Thụ sủng nhược kinh: được sủng mà sợ hãi)
“Không việc gì, không việc gì! Ngài cùng Tiểu thiếu gia vừa lòng là tốt rồi!” Chủ nhiệm ngượng ngùng xua tay, e thẹn cúi đầu, biểu tình càng thêm sợ hãi.
“Cám ơn bác sĩ.” Âu Lăng Dật cử động cánh tay, xác nhận độ linh hoạt là 100%, cũng bước tới, thản nhiên hướng chủ nhiệm gật đầu cám ơn, sau đó quay người nhìn về phía phụ thân, dùng ánh mắt ý tứ bảo hắn mau trở về Âu gia.
Âu Hình Thiên bắt gặp tiểu nhi tử lần này đã không còn phớt lờ chính mình nữa, vừa ra hiệu cho hắn xong, Âu Hình Thiên đã tiến tới gần Âu Lăng Dật, trong lòng vui như mở cờ. Hắn cúi đầu cười, bàn tay to vung lên, bảo nhi tử cùng đi.
Dõi theo bóng dáng cha con hai người đi khỏi, chủ nhiệm khoa chỉnh hình vẻ mặt tươi cười ân cần, phất tay nói lời từ biệt, nội tâm tiểu nhân yên lặng ngậm cắn ngón tay âm thầm rơi lệ: Từ xưa đến nay, chỉ có bệnh nhân nghe lời bác sĩ, đến lượt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-nguyet-quang-thieu-nien/1025011/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.