Từ ngày nhận được hồ sơ bệnh án của Giản Hạo Tường gửi đến, Âu Lăng Dật cũng bắt đầu đóng cửa không ra, mỗi ngày mất ăn mất ngủ nghiên cứu phương án chữa trị tốt nhất. Nếu không phải có Âu Hình Thiên luôn túc trực bên cạnh, cứng rắn nhắc nhở y đi ngủ đúng giờ, y thế nào cũng sẽ sử dụng chế độ thôi miên thần trí để kiên trì làm việc.
Âu Hình Thiến mỗi ngày về nhà, chuyện đầu tiên chính là đi đến thư phòng Âu Hình Thiên, quan sát cháu nhỏ tiến hành nghiên cứu tới đâu, có dấu hiệu gì không. Chỉ là hơn một tháng trôi qua, lúc ban đầu còn ẩn chút chờ mong, nhưng đến hiện tại lòng đã như lửa đốt, kiên nhẫn của Âu Hình Thiến ngày càng một ít.
Hôm nay, thừa dịp anh trai vẫn chưa có về nhà, Âu Hình Thiến đem tâm tư dạo quanh một vòng nghiêm túc can thiệp vào việc cháu nhỏ đang làm.
“Nhị thúc, có chuyện gì sao?” Bên cạnh cứ có người lượn lờ, tản ra khí tức nặng nề như có chuyện muốn nói, không thể xem nhẹ, Âu Lăng Dật khép lại cuốn sách giải phẫu khoa tim trên tay, ngữ khí lạnh nhạt hỏi.
“Tiểu Dật, còn bao lâu nữa là cháu tính thực hiện biện pháp kia?” Âu Hình Thiến thấy bản thân đã đứng lâu như vậy, cuối cùng cũng động tâm được cháu nhỏ, khiến y chịu ngẩng đầu nhìn mình, vội vàng kéo qua một cái ghế, nóng lòng mở miệng.
“Còn thiếu một chút nữa.” Tuy rằng phương án giải phẫu đã gần xác định, nhưng là vẫn phải tự y nhúng tay, làm mấy lần thí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-nguyet-quang-thieu-nien/1025010/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.