Sau khi chú Đông nghe được yêu cầu của Phương Húc Nghiêu thì càng sinh ra cảnh giác với đối phương. Nhưng mà đối phương là cổ đông của truyền thông Thiên Ý Dịch gia, tiếp xúc với Dịch gia cũng không ít, lão gia từng nói, trong đám người trẻ tuổi được ông để mắt, từ năng lực đến nhân phẩm, cũng chỉ có Phương Húc Nghiêu, về sau thiếu gia chắc chắn sẽ phải tiếp xúc nhiều với hắn, mặc kệ đối phương nói gì thì cũng không thể trở mặt được. Thế là chú Đông đè ép chút không tự nhiên đó xuống dưới đáy lòng, tính tình tốt mở cửa xe cho hắn, “Tiện đường cùng đi thôi.”
Hai người đàn ông trưởng thành, hơn nữa chiều cao đều không thấp, Lâm Dịch tuy gầy, nhưng không hề nhỏ, đều ngồi ở ghế sau nên không gian thoáng cái trở nên chật hẹp. Xe vừa di chuyển, hai người không tránh khỏi phải đụng chạm thân thể, Lâm Dịch nhíu mày, bình tĩnh trốn xa một chút.
Phương Húc Nghiêu dường như không phát hiện Lâm Dịch tránh né, lại mỉm cười hỏi: “Cậu tin Phật?” Hắn ngửi được trên người Lâm Dịch có một mùi trầm hương dễ chịu, ở trên tay cậu có một chuỗi tràng hạt, nhìn hình dáng có vẻ đã được nhiều năm tuổi, kiểu dáng cũng rất cổ xưa.
Lâm Dịch nhìn cổ tay của mình, ừm một tiếng, giải thích: “Đây là mẹ tôi đi cầu nguyện mang về, tôi sinh non, lúc nhỏ thân thể không tốt, từ nhỏ đã đeo.” Bị cha đuổi ra khỏi nhà, tính toán gia sản, ngoại trừ quần áo trên người thì chỉ có tràng hạt trên tay là đáng tiền, cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-mot-to-giay-ket-hon/202051/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.