Hoàng thất Đại Ân xây dựng hành cung trên núi, lấy tên là "Ly Sơn", ở đó có một dòng suối nước nóng nổi tiếng thiên hạ nên lúc trước còn được gọi là hành cung "Ôn Tuyền".
Nơi này non xanh nước biếc, vách núi cao ngất, mùa hạ còn có suối nước lạnh, khi tiên vương còn tại thế, liếc mắt liền nhìn trúng nơi này rồi sau đó ở đây xây nên khu hành cung nghỉ hè của đế vương.
Đế Hậu hai người ngồi trong ngọc liễn mà tiến vào, đội ngũ đi theo gắt gao theo sát phía sau, Thượng Quan Tử Ngọc xốc lên sa trướng, nhìn ra bốn phía phong cảnh xa xa. Nơi này có núi bao quanh, cây cỏ um tùm, sông ngòi ngang dọc, bốn phía rợp bóng cây, gió mát thổi qua, xác thật là một nơi thích hợp cho việc nghỉ hè.
Lúc này ngự giá tiến vào một vùng lòng chảo tương đối bằng phẳng, bốn phía đều là núi non trùng điệp, vách đá dựng đứng, Thượng Quan Tử Ngọc nhìn cảnh tượng trước mắt, trong đầu đột nhiên lóe linh quang, nghĩ đến một chuyện rất quan trọng.
"Bệ hạ!" Thượng Quan Tử Ngọc nắm tay người bên cạnh, chỉ vào khoảng không bên ngoài để Ân đế nhìn xem, trên mặt tràn đầy vẻ hưng phấn.
"Làm sao vậy Tử Ngọc?" Ân đế nhìn cảnh sắc bên ngoài, nhẹ giọng sủng nịch hỏi "Nhìn thấy cái gì mà cao hứng đến vậy?"
"Bệ hạ nhìn xem." Thượng Quan Tử Ngọc chỉ vào khoảng trống xa xa kéo dài tít tắp trước mắt nói "Mảnh đất xuyên qua núi này rộng lớn bằng phẳng, bốn phía có núi non bao quanh làm lá chắn, thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-hoang-hau-vi-ton/754585/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.