"Các ngươi không cần sợ a, rắn bên trong đều đã chết hết rồi!" Liễu Tịch thấy ba người bọn họ hóa đá, hảo tâm giải thích một chút.
"Rắn chết." Sắc mặt Lục La cùng Hồng Thường đều tái xanh, chết còn ghê tởm hơn. Ngón tay Thượng Quan Tử Ngọc run run đổ một ít trà hoa lài ra ly uống một hơi mới miễn cưỡng áp chế được cảm giác khó chịu trong người.
"Hoàng hậu, chúng ta vẫn nên trở về đi, giờ nghỉ trưa đã đến rồi." Lục La nói, nếu không rời khỏi nơi này, nói không chừng một lát nữa Liễu Ngự y sẽ cho bọn họ ăn thử thứ gì đó thì sao.
Thượng Quan Tử Ngọc gật đầu, sau khi cáo từ Liễu Tịch, ba người cơ hồ là bỏ trốn khỏi Ngự Dược Phòng. Đi ra đến bên ngoài, ngửi được hương hoa cỏ mới cảm giác được sống lại một lần nữa.
Từ ngày từ Ngự Dược Phòng của Liễu Tịch trở về, Thượng Quan Tử Ngọc đối với tất cả những bình rượu đều sinh ra cảm giác sợ hãi, vừa nhìn thấy chúng thì da đầu của y đã run lên từng trận.
Ân đế sau khi nghe chuyện này nhịn không được cười trêu ghẹo y "Nguyên lai Tử Ngọc sợ rắn như vậy a, kỳ thật dùng rắn ngâm rượu thuốc đã là từ xưa đến nay, đích xác đối với thân thể rất có lợi, Tử Ngọc hẳn là nên uống nhiều mới phải."
Thượng Quan Tử Ngọc đen mặt, lắc đầu y như trống bỏi, tuy rằng biết là Bệ hạ nói là đúng nhưng mà y vừa nghĩ tới bình rượu kia thì bóng ma trong lòng liền hiện ra, cả người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-hoang-hau-vi-ton/754584/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.