Lần này Ân đế quyết tâm không để người tham gia thi đấu, Thượng Quan Tử Ngọc trong lòng rầu rĩ, cơm chiều chỉ uống chút cháo cũng ăn không vô nữa, Ân đế nhìn thấy mà nhíu chặt mày.
Buổi tối Ân đế vất vả đem người hống ngủ, nhìn bộ dáng ngạo khí quật cường của Tử Ngọc, hắn thật sự là vừa tức giận vừa đau lòng, mặc dù là sinh khí với hắn cũng không thể đến cả cơm cũng không ăn a.
Ân đế nằm trên giường, đem người kéo vào trong lòng mình ôm chặt, bàn tay nhẹ nhàng xoa trên bụng bằng phẳng của đối phương, vuốt ve qua lại, bên trong này là hài tử của hắn cùng Tử Ngọc.
Ân đế một bên vỗ về, một bên nhỏ giọng nói "Hoàng nhi nha, ngươi cũng quá tài giỏi rồi, cha ngươi đang giận dỗi phụ hoàng đến cả cơm cũng không hảo hảo ăn, ngươi muốn phụ hoàng phải khuyên nhủ phụ thân ngươi như thế nào đây?"
Hài tử trong bụng tự nhiên là không có bất cứ phản ứng nào, Ân đế cũng không để ý, một mình nằm ở đó nói liên miên cằn nhằn cũng không ngại phiền. Hắn cũng không phát hiện người trong lòng dần dần nhếch lên khóe miệng.
Mặc kệ Thượng Quan Tử Ngọc dỗi, Ân đế lần này thật sự nhẫn tâm như thế nào cũng không đổi ý, y hiện tại có thai cũng không dám thật sự tuyệt thực, y cùng Ân đế giống nhau rất để ý hài tử này.
Y hai lần phát cáu không muốn uống thuốc dưỡng thai, kết quả Ân đế mặc kệ có mặt nha hoàn ở đó, miệng đối miệng đút thuốc cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-hoang-hau-vi-ton/754562/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.