Ân đế vừa dứt lời, Tiêu – Cao hai người mặt đầy kích động hướng Thượng Quan Mặc quỳ xuống cùng kêu lên "Thượng Quan đại nhân!", vẻ mặt kia so với lúc nhìn thấy Hoàng đế như hắn sùng kính hơn nhiều.
Thượng Quan Mặc thân thủ nâng hai người dậy, ôn hòa nói "Trạng Nguyên công cùng Bảng Nhãn công quả nhiên là thanh niên tài tuấn, lịch sự tuấn tú, Bệ hạ có thể có các ngươi phụ tá thật sự là phước của Đại Ân."
"Lời của Thượng Quan đại nhân là rất đúng." Ân đế nhìn ra bên ngoài nói "Nơi này không tiện, vẫn là hồi phủ rồi nói tiếp."
Bên trong tửu lâu nhiều người nhìn ngó đích xác không phải nơi thích hợp để nói chuyện. Tiêu Phóng Hạc cùng Cao Thắng ngồi lại chỗ cũ, kêu tiểu nhị mang lên thêm chút rượu nhắm đến.
Thời điểm ăn cơm, Ân đế thấy bộ dáng không có khẩu vị của Tử Ngọc, sắc mặt cũng rất không tốt, liền cầm tay y lo lắng hỏi han.
Thượng Quan Tử Ngọc cưỡng chế khó chịu trong người, cười nói với Hoàng đế "Không có việc gì, có thể là mấy ngày nay gấp rút lên đường nên có chút mệt."
Trong lòng Ân đế có chút lo lắng, cơm chưa ăn được mấy miếng đã vội vã muốn hồi cung, Bách Lý Hiên cùng Liễu Tịch tự nhiên cũng phải về cùng. Thượng Quan Mặc trước kia cáo lão hồi hương nhưng phủ Thừa tướng vẫn còn giữ lại, lần này hồi kinh tự nhiên vẫn là ở tại đó.
Ân đế cùng Thượng Quan Tử Ngọc cáo biệt Thượng Quan Mặc và Trương đạo tử, hai người nắm tay lên xe ngựa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-hoang-hau-vi-ton/754561/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.