Hai người anh một ngụm em một ngụm, một chén mì hành trộn dầu thật đơn giản cũng nếm ra cảm giác sơn hào hải vị. Rất nhanh, một chén mì hành trộn dầu nhỏ xí liền thấy đáy.
"Còn đói không?" Ngụy Sâm đặt bát lên bàn, khi nhìn về phía Trần Lê, trong mắt toàn dịu dàng, chỉ có Trần Lê.
Ánh mắt Trần Lê đờ ra, tâm tình gì cũng không có.
Ngụy Sâm tự tay xoa xoa đỉnh đầu Trần Lê, Trần Lê làm một động tác né tránh, cuối cùng vẫn để cho tay của Ngụy Sâm đặt lên trên đỉnh đầu của cậu, chỉ là cổ hơi cứng đờ.
Tóc của Trần Lê mảnh mềm, ngoan ngoãn nằm úp sấp ở trên đầu, trong lúc tay Ngụy Sâm xoa, xúc cảm mềm mại kia làm cho Ngụy Sâm có chút nghiện, cho dù biết Trần Lê có chút chống cự, y cũng không nỡ bỏ tay xuống khỏi đỉnh đầu Trần Lê.
"Lê Lê, em dạy anh vẽ được không?" Ngụy Sâm lại xoa tóc Trần Lê một cái, ánh mắt chân thành nói.
Trần Lê chống lại ánh mắt Ngụy Sâm, mặc dù Trần Lê không nói gì, thế nhưng Ngụy Sâm biết Trần Lê đang nghi ngờ, nghi ngờ cậu sao lại có thể dạy người? Chính cậu cái gì cũng không biết nữa là.
"Anh chưa từng học vẽ, Lê Lê em có thể dạy anh cách vẽ không?" Ngụy Sâm hỏi lần nữa.
Trần Lê vẫn không đáp lại rõ, nhưng lúc Ngụy Sâm đưa giấy vẽ và cọ vẽ qua, Trần Lê vẫn cầm bút lên, nhìn Ngụy Sâm, giống như là muốn dạy Ngụy Sâm vẽ, nhưng lại không biết bắt đầu dạy thế nào.
"Lê Lê, bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-cuc-tri-sung-hon/783276/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.