Mây đen bay qua, che ánh trăng, ánh trăng biến mất, trời tối xuống rất nhiều.
Ngụy Sâm và Ngụy Ngạn đứng đối diện nhau, câu nói của Ngụy Ngạn vừa mới dứt, ánh mắt của Ngụy Sâm liền dừng trên gương mặt đang nghiêm túc khó gặp của Ngụy Ngạn, giống như là muốn nhìn gì đó từ trên gương mặt của Ngụy Ngạn, cuối cùng, mới có hơi mờ mịt mà nói: "Em không biết."
"Em đối xử với Trần Lê, đầu tiên coi cậu ấy trở thành một người bệnh tự kỉ, chú ý khắp nơi. Họ nhạy cảm, cứ việc em vẫn không ý thức được cách cư xử của mình với họ có gì khác nhau, họ lại có thể cảm giác được chút xíu khác biệt đó. Bây giờ em làm tất cả cho Trần Lê, đều đang nhắc nhở Trần Lê, cậu ấy là một người bệnh tự kỉ." Ngụy Ngạn thấy Ngụy Sâm không hiểu, liền giải thích: "Anh không biết hôm nay xảy ra chuyện gì, hay là là người khác nói cái gì trước mặt của Trần Lê, dẫn đến kết quả như bây giờ, anh nghĩ, em sẽ rõ nguyên do hơn anh về mặt này."
"A Sâm, thật ra bệnh tự kỉ không đáng sợ đâu, chỉ cần em có đủ kiên nhẫn và sự cẩn thận, anh tin, Trần Lê sẽ bước ra khỏi thế giới cô độc đó." Ngụy Ngạn vỗ vỗ vai của Ngụy Sâm, lời nói sâu xa: "Hơn nữa theo anh thấy, Trần Lê cậu ấy rất tin tưởng em, cũng chỉ có em mới có thể cứu cậu ấy ra khỏi thế giới đó."
"Cảm ơn." Trên mặt Ngụy Sâm vẫn không có cảm xúc gì, nhưng chân thành trong mắt lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-cuc-tri-sung-hon/783275/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.