"Mặt nạ da người này không khó làm, quan trọng là chúng ta không biết cô ta sẽ phản bội." Hàn Phong nói đến đây giọng anh có chút trầm hơn bình thường, sự việc của Hồng Nương không chỉ là hồi chuông cảnh tỉnh cho anh mà còn là mối đe dọa cho cô.
Nếu thật sự hôm nay Ngạn Doanh có mệnh hệ gì, nếu anh còn sống trên đời chắc chắn cô ta sẽ được chết không toàn thây. Mọi lỗi lầm có thể tha thứ, làm sai có thể trả giá nhưng trên đời này Hàn Phong chỉ có hai ngoại lệ, một là mẹ anh, hai là cô.
Anh không nói gì nhưng qua mắt anh cô có thể cảm nhận được nỗi lo lắng vẫn chưa dứt được trong anh, chỉ cần chậm một chút thôi, chỉ chậm thêm vài giây nữa cô cũng không thể tưởng tượng được điều gì sẽ xảy đến.
Đôi mắt cô nhìn anh rưng rưng nước, dứt khoát chui vào cổ anh hưởng thụ cái ôm của anh. Hàn Phong vỗ vỗ lưng cô cho nhuận khí, đã quá nhiều chuyện xảy ra, quá nhiều chuyện xảy đến, ngày anh về nước anh đã từng nghĩ là bản thân đã cố gắng rất nhiều mới khiến cô chịu chấp nhận anh.
Xem ra không phải do anh, là do ông trời thương xót nên mới ban cô cho anh, chuyện hôm nay chính là cái giá phải trả, Hàn Phong trước nay chưa từng tin trời Phật, chỉ tin bản thân mình.
Đến bây giờ anh mới biết sức lực con người có hạn đến nhường nào, con người có tài giỏi đến đâu cũng sẽ có lúc chỉ biết đứng nhìn.
"Mà ai đưa em đến đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-bu-dap-cho-lao-cong-chiem-huu/951338/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.