"Em đi chậm một chút, chờ anh với."
Hàn phu nhân thanh thoát cất giày cao gót đi không ngoảnh đầu lại, dường như năm tháng trôi qua đối với người phụ nữ chỉ để lại chút mặn mà cho nhan sắc. Hàn Thiếu Trầm phía sau xách theo hai chiếc vali vừa né người đông vừa phải đuổi theo bà.
"Vợ, chậm một chút đi." Cuối cùng người đàn ông cũng bắt được tay bà. Hàn phu nhân mặc một chiếc áo sơ mi trắng phối cùng váy công sở, mái tóc búi cao hết sức thanh lịch, bị nắm tay bà cũng không dãy dụa đứng lại nhìn chằm chằm ông. Hàn Thiếu Trầm bị nhìn đến chột dạ, ngoảnh mặt nhìn đi nơi khác cho đỡ căng thẳng.
"Mẹ, bên này."
Tưởng chừng hai người muốn xé nhau tại sân bay thì một tiếng gọi của cậu thiếu niên kéo đi sự chú ý của cả hai. "Ôi con trai của mẹ."
Hàn phu nhân dịu dàng bước về phía ghế chờ dang tay ôm Hàn Phong, anh cũng nhiệt tình ôm chặt bà. "Nào, để mẹ xem nào, con có ốm đi không thế."
Bà đi qua đi lại xem từ trước đến sau xem anh có gầy đi tí thịt nào không, bảo bối tâm can của bà sao có thể có chuyện gì chứ.
"Mẹ, không có đâu."
"Đời người chỉ có một lần mà mẹ cũng không kiềm chế được bỏ đi không tham dự lễ cưới của con, mẹ...mẹ xin lỗi hai đứa." Hàn Thiếu Trầm chính là điểm yếu cả đời này của bà, tình yêu chính là không thể cưỡng cầu, bà biết ông yêu bà nhưng tình cảm này đặt chung với lợi ích ông muốn có thì quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-bu-dap-cho-lao-cong-chiem-huu/951321/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.