"Ôi cha mẹ ơi nó ngon."
Ngạn Bách cầm lên chiếc xiên que mặc kệ nóng bỏ vào miệng hai viên cá viên to bự. Thiên Ý nhìn anh ăn mà muốn rớt miệng xuống theo luôn.
"Anh trước giờ chưa từng ăn xiên à?" Giống như mỹ vị lắm không bằng, ăn đến nói chuyện cũng chẳng buồn nói.
"Tôi cũng không ngờ nó ngon vậy đấy, ây da nóng." Hai người một nam một nữ ngồi dưới góc cây ngô đồng, cả thảm picnic cũng không có trên mặt cỏ chỉ bày mấy hộp xốp trắng đựng cá viên cùng xiên thịt nướng.
"Trước cổng trường học của anh bán ăn không ngon sao." Thiên Ý lấy tăm xiên một quả trứng cút chiên nhúng dầu mè bỏ vào miệng, nhìn anh chằm chằm.
"Không phải không ngon mà là không bán luôn."
Trước cổng trường học không phải hay bán nhất là món này sao.
"Trường của tôi không cho phép bán hàng rong, lúc nhỏ mẹ cũng không cho ăn, nói bẩn lắm."
"Haha, đường đường là Lâm thiếu gia lại bị mẹ cấm ăn xiên que, tuổi thơ bất hạnh chưa từng ăn, thảm ghê luôn."
Ngạn Bách cũng mặc kệ cô luôn, tiếp tục ăn, mấy hộp cũng sắp không đủ rồi. "Cô ở đây đi, tôi đi mua thêm."
Nói rồi chống một tay nâng người đứng lên chạy qua bên kia mua thêm xiên.
"Nè nhớ mua thêm coca đó.!" Thiên Ý gọi với theo anh.
"ok luôn"
Không khí cũng yên ắng lại một chút, lỗ tai Thiên Ý bổng chốc vểnh lên một chút, nhanh chóng quay phắt người lại.
Hừm, không có ai, nhưng mũi chân lộ ra bán đứng hắn rồi, xem ra là tay mơ mới bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-bu-dap-cho-lao-cong-chiem-huu/951320/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.