"Giết đi."
Sau khi thu thập xong điểm Gen, Lâm Siêu tùy ý nói một câu.
Liễu Bác nghe thấy vậy thì giật mình sợ hãi, tuy rằng những hình ảnh vừa mới chứng kiến khiến cho đầu óc hắn trở nên hỗn loạn, nhưng hắn rất nhanh tỉnh táo lại, mở miệng cầu khẩn:
"Đừng, xin đừng giết tôi, cầu xin các người, tôi không có ác ý, cầu xin mọi người không nên tin vào một con chó!"
Vưu Tiềm thông qua Phạm Hương Ngữ, biết được hành vi độc ác của hắn, trong lòng đã vô cùng phẫn nộ, một cước đá vào cánh tay bị cắn đứt, lạnh giọng nói: " Đồ súc sinh, mày đến một con chó cũng không bằng, cũng là con người với nhau mà mày lại nhẫn tâm lôi kéo lũ Hủ thi đến để ăn thịt chúng tao!"
Hắc Nguyệt vẻ mặt âm trầm nói: "Để đấy cho tôi."
Nói rồi, liền đi đến đứng trước mặt Liễu Bác, từ trên cao nhìn xuống gương mặt vô cảm nhìn hắn, trong mắt tràn ngập sự căm ghét.
Liễu Bác trong lòng thấy lãnh lẽo, khi thấy được sự quyết liệt của những người này, chính mình nếu cứ cầu xin tha thứ thì chỉ tự chuốc nhục vào thân, hắn không còn đếm xỉa đến tình trạng của mình nữa, gương mặt trở nên dữ tợn, gào lên: " Chúng mày là một lũ thấp hèn rác rưởi, người phải chết chính là chúng mày chứ không phải là tao, chúng mày có biết tao là người như thế nào không? Tao chính là Tân Vương của thế giới này, tao nắm giữ trong tay năng lực đặc biệt mà lũ con hoang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-khai-mat-the/3156685/quyen-4-chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.