Vòng vây của đám Hủ thi dần dần khép lại, rất nhiều Hủ thi đang bám chặt lấy hắn làm Vưu Tiềm có cảm giác toàn thân như bị hãm sâu trong vũng bùn, sức lực toàn thân nhanh chóng bị tiêu hao, thân thể không có cách nào nhúc nhích được.
"Aaaa.."
Đám Hủ thi mở to cái miệng đầy răng sắc lởm chởm điên cuồng cắn xé da thịt hắn, từ cánh tay, đến chân, ngực. Đau đớn kịch liệt kích thích thần kinh của hắn, trong lòng Vưu Tiềm vô cùng tuyệt vọng, theo bản năng mở miệng kêu cứu, hắn cầu khẩn rằng Lâm Siêu chỉ muốn dọa cho hắn sợ mà thôi, chẳng mấy chốc sẽ xuất hiện cứu hắn.
Cũng giống như trước đây, đem hắn cứu ra từ bên trong bụng rắn.
Nhưng mà lần này, lời cầu nguyện của hắn không thành sự thật, hình bóng của Lâm Siêu không có xuất hiện, tựa hồ muốn để cho hắn tự sinh tự diệt.
Mình bị….vứt bỏ sao?
Bị một số lượng lớn Hủ thi lôi kéo, cả người hắn dần bị nhấn chìm vào trong đám Hủ thi.
Thời khắc này hình ảnh cuối cùng hắn nhìn thấy được là bầu trời xanh thẫm.
Có gió nhẹ nhàng thổi qua tai.
Một vài đám mây lững thừng trôi giữa bầu trời xanh thằm, rồi dường như dần dần biến thành một gương mặt xinh đẹp của một cô gái, với đôi mắt sâu thẳm dịu dàng đang nhìn hắn.
Đối với một người đàn ông chuyện gì là đau khổ nhất.
Là bất lực nhìn người phụ nữ mình thương yêu bỏ mình mà đi.
Biết là mình yếu đuối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-khai-mat-the/3156683/quyen-4-chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.