Khi Phàm Nhất Hàng vừa mới đi ra, trong lối rẽ xuất hiện một người đàn ông lang thang trong bộ quần áo rách rưới. Trong tay ông ta còn cầm một chai rượu trống không, miệng lẩm bẩm, không biết là ông ta đang nói những gì nữa.
Đột nhiên La Vy Vy đã biết vì sao Phàm Nhất Hàng quay trở lại rồi. Chắc là câuh ta nhìn thấy người đàn ông lang thang đang đi tới bên này.
Trong lòng cô nảy sinh một loại cảm giác phức tạp, ánh mắt không cầm được mà rơi xuống phía sau lưng cậu.
Sống lưng người thiếu niên thẳng tắp, chắc cậu cũng đã nghe thấy âm thanh ở phía sau. Cậu quay đầu lại nhìn về phía sau, vừa đúng lúc chạm phải tầm mắt La Vy Vy.
"Cậu đi trước đi." Cậu nói.
Đêm nay là một đêm có trăng, nhưng lại có một ánh sáng còn sáng hơn cả ánh trăng. Đó chính là đôi mắt của Phàm Nhất Hàng.
Trong giây phút ấy, La Vy Vy chợt cảm thấy, Phàm Nhất Hàng rất có thể, phải là, có lẽ, có thể không phải là người của tà giáo?
Người đàn ông lang thang đang ngà ngà say kia đã đi về một hướng khác rồi nhưng Phàm Nhất Hàng vẫn đưa cô về tận đến cửa nhà.
La Vy Vy thấp hơn Phàm Nhất Hàng một cái đầu. Đợi cô khi cô đứng lên bậc tam cấp may ra mới ngang tầm với Phàm Nhất Hàng.
Khuôn mặt người thiếu niên rủ xuống, trong mắt không có cảm xúc nào khác. Nhưng con ngươi đen lại sáng lên quá mức. Cậu quay người định đi về, La Vy Vy vội đưa tay ra kéo lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-cau-cung-co-chut-dep-trai/1068736/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.