Trong con ngõ nhỏ, những ngọn đèn đường cách nhau vài mét phát ra ánh sáng vàng cam ấm áp, chiếu sáng cả một khoảng không gian. Ngẩng đầu lên còn có thể nhìn thấy những con bướm trắng mù quáng, cứ một lần lại một lần thử bay vào ngọn lửa nóng rực.
Sau khi hai người rời đi khỏi tầm mắt của Tần Lạc Viễn thì gần như là đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Nhờ ánh sáng vàng cam ấm áp, Phàm Nhất Hàng nhìn thấy La Vy Vy trong đêm đen vẫn có ánh sáng trắng phát ra ở cổ tay. Đại khái là bởi vì có liên quan đến ánh sáng của đèn. Ở giữa sắc trắng còn mang theo một chút ấm áp.
Mà cái tay kia lại đang kéo vạt áo cậu, làm cho mép áo xuất hiện vài nếp nhăn.
"Tay. "
Phàm Nhất Hàng di chuyển tầm mắt, lạnh lùng nhắc nhở.
La Vy Vy nhận ra bản thân mình vẫn đang kéo vạt áo của Phàm Nhất Hàng. Ngay lập tức cô buông tay ra như ném củ khoai lang nóng, đứng sang bên cạnh nửa mét rồi đứng cách ra một đoạn mà cô cho rằng đó là khoảng cách an toàn.
Cô dừng bước chân, phía trước là chỗ rẽ ở giao lộ. Đó cũng là nơi họ gặp lại.
Nhìn bên cạnh người Phàm Nhất Hàng, La Vy Vy rất muốn hỏi cậu ta có còn như bức thư khiêu chiến hay không. Nhưng lại sợ vì có thể sẽ nhắc cậu nhớ lại mọi chuyện, vì vậy chỉ đành kìm nén lại không hỏi nữa.
"Cậu đi đến con ngõ kia, rẽ trái sau đó lại rẽ trái tiếp liền đến rồi. Tôi đi trước đây."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-cau-cung-co-chut-dep-trai/1068735/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.