Lộc khệ nệ ôm chiếc ti vi vào phòng Phương rồi đặt lên kệ tủ. Chiếc áo thun cậu mặt ướt đẫm mồ hôi. Bỗng một bàn tay trắng nõn thon dài cầm chiếc khăn tay in hình vịt vàng đưa ra trước mặt cậu.
- Cảm ơn Xuân! Mai tui giặt trả cho!
- Không cần đâu! Lộc lau xong đưa tui giặt là được rồi! Không cần phiền phức thế đâu!
Lộc cười cười, lấy khăn lau mặt. Chiếc khăn mềm mại toả ra hương nhài nhè nhẹ, phải ngửi thật kỹ mới cảm nhận được. Thoáng chốc cơn đau đầu âm ỉ mấy ngày qua dịu bớt thậm chí không còn nữa. Cậu nhét luôn chiếc khăn tay vào túi quần.
- He he, vậy sao được, cái này dơ rồi để mai tui mua cái mới cho Xuân.
- Không cần đâu...
- Cần chứ!
Lộc nói như đinh đóng cột.
Hà ngơ ngác. Lúc nãy cậu cười cười là không đồng ý sao? Mình đọc sai ngôn ngữ cơ thể à? Cô chợt phát hiện hai anh em trai nhà này rất giống nhau. Ngoài mặt cười tươi thể hiện bản thân rất thân thiện nhưng thực chất lời nói và hành động đều mang uy quyền khiến người đối diện phải làm theo ý mình.
Cô nghĩ Phương là người cảm nhận rõ nhất. Không thấy nó ngồi mặc dòng đời nổi trôi à! Không phải là một chiếc khăn tay thôi sao! Tiền của cậu, cậu muốn mua bao nhiêu thì mua!
- Vậy phiền cậu quá!
- Không phiền không phiền!
Phương nhìn bên phải Lộc và Hà phiền tới phiền lui, nhìn sang bên trái Nghị đang lắp ti vi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-thoat-khoi-biet-thu-1980/3487751/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.