Nhóc con la oai oái, mặt mũi nhăn nhó:
- Anh, anh... đau đau! Hu hu~
- Sao đau? Để anh xem! Ngoan ngoan...
Phương vội dỗ dành nhóc con.
- Không đυ.ng được! Đau lắm!
- Không đυ.ng! Không đυ.ng! Xoè tay ra anh xem nào!
Nhóc vội xoè hai bàn tay ra cho Phương xem. Chỉ thấy hai bàn tay tím tái giờ đây đỏ bừng. Cậu nhìn mà sốt cả ruột.
- Để anh...
Cốc cốc!
- Trùm mền chờ anh chút!
Phương vội xuống mở cửa. Nghị đang đứng trước cửa phòng, tay đang cầm tô bánh canh.
Vì quần quá dài và rộng nên tối qua Phương chỉ mặc áo mà ngủ. Nội chiếc áo thôi đã phủ non nữa đùi cậu rồi. Nghị nhìn cặp đùi thon gọn, đôi bàn chân với những ngón tròn trịa giẫm lên gạch men mà nóng rang cả mặt.
- Anh thấy em không xuống ăn sáng nghĩ là em đói nên mang lên đây cho em. Em ăn đi! Anh có việc đi trước.
Anh nói mà không dám nhìn Phương. Mắt dán chặt xuống nền gạch. Bộ phận khó nói có xu hướng ngóc đầu lên. Nói xong anh đi thẳng xuống lầu không kịp cho cậu nói lời cảm ơn.
Chuyện gì mà anh ta gấp dữ vậy ta? Hay là... Cậu vội đứng vị trí mà Nghị đứng lúc nãy rồi nhìn vào phòng.
- Không thấy gì mà ta!
Lúc nãy cậu nói nhóc con trùm mền trốn. Nhóc cũng lanh lợi nhích sát vào tường. Từ góc nhìn của Nghị lúc nãy thì anh ta không thấy gì mới phải. Phương khó hiểu đóng cửa phòng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-thoat-khoi-biet-thu-1980/3487747/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.