Nghị khẽ đóng cửa phòng Hạ lại, nhìn vào đôi mắt đầy ngạc nhiên của Phương anh chỉ muốn bật cười:
- Nhà còn nhiều phòng lắm! Không cần chen chút như vậy đâu!
- Dạ nhưng như vậy phiền lắm ạ, em...
- Phòng này.
Anh chỉ tay vào căn phòng trống cạnh phòng anh:
- Đầy đủ mền gối cho em. Em ăn tối chưa? Bé Hạ tiếp đãi không chu đáo lắm! Đi ăn cùng anh!
Excuse me! Khoan! Chờ chừng 5 giây! Phương trố mắt dòm Nghị. Từ từ! Anh bẻ lái nhanh quá tui chưa kịp đội mũ bảo hiểm nữa!
- Không... Em...
Em không ngủ phòng đó hay em không ăn tối nhỉ? Nói cái nào trước ta? Phương bối rối. Đứng trước người đàn ông có cử chỉ chăm sóc nhẹ nhàng, nhưng lời nói đầy cường quyền làm cậu không biết từ chối ra sao.
- À. Em không thích phòng này à! Vậy ngủ phòng anh nhé! Tuy hơi lộn xộn...
- Không không! Phòng này tốt lắm! Em ngủ phòng này!
Phương muốn xỉu đến nơi rồi. Anh đặt bẫy đúng không? Không có người đàn ông đàng hoàng nào mời người đàn bà hai lưng ngủ phòng mình cả.
- Vậy ăn tối thôi!
Nói rồi Nghị dắt tay Phương về phía bếp. Bấy giờ cậu mới muộn màng nhận ra từ hồi nãy đến giờ anh ta vẫn còn nắm tay mình không buông. Bàn tay anh dày ấm làm cậu thấy không quen. Cậu vội kéo tay khỏi anh.
Anh quay lại nhìn nhìn cậu, mắt hiện rõ "Sao thế?" Cậu vội cười lấy lòng. Khi bàn tay ấm nóng đó nắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-thoat-khoi-biet-thu-1980/3487746/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.