Nói là đi quán bar mua say, Đào Y thật sự không có kinh nghiệm.
Mặc dù điều kiện gia đình của cô rất tốt, từ nhỏ cô được ngâm mình trong hủ mật lớn lên, lại có chút tính tình, nhưng vẫn luôn là cô gái ngoanngoãn trong lòng bàn tay của Đào ba Đào mẹ, không làm sao phản nghịch.
Loại quầy bar này không phải là không đi qua, nhưng chỉ đi một lần.
Chính là lúc đại học năm nhất, có một buổi tối kí túc xá các cô nằm thảoluận, không biết người nào kéo đến đề tài quán bar.
Diệp Lạc đặc biệt mơ hồ ăn ngay nói thật, thêm dáng vẻ khao khát —— mình chưa từng đi quán bar đây.
Đào Y ngượng ngùng nói mình cũng chưa đi qua, rất khinh thường nói, cắt,chỗ kia có gì chơi vui, đèn rượu xanh biếc, ngổn ngang.
Lục Tiếu ngẩn cao đầu nghiêm túc nghe, híp mắt cười —— mình cũng chưa đi qua đây. Nghe nói, đồ rất đắt tiền.
Duy nhất chỉ có Lâm Lâm từng đi quán bar thì khẽ mỉm cười, mắt câu hồn lưuquang chuyển động, dien@$dan!@lequy!$#2don vậy ngày mai chúng ta sẽ đixem thử.
Kết quả hôm sau ba người đến đó, tìm chỗ ngồi xuống, waiter lấy rượu lẻ làm cho các cô thử.
Lục Tiếu chỉ nhìn chăm chú, đưa hóa đơn cho các cô, nói, quá mắc, mình không uống.
Diệp Lạc thấy một loại thức uống đủ mọi màu sắc, chấm đầu ngón tay phíatrên, còn chưa nói muốn uống, Lâm Lâm đã nói, tiểu hài tử gia gia vẫn là uống nước chanh đi, màu sắc tươi không thích hợp các người.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-qua-dao-lon/2393094/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.