Thẩm Thạc vội vã chạy đến bệnh viện, chỉ thấy Đào Y nằm trên giường.
Sắc mặt cô kém, đôi môi trắng bệch, trán không ngừng chảy mồ hôi ra ngoài,trên cổ tay treo kim tiêm, có một loại Lâm Đại Ngọc xinh đẹp bệnh hoạn.
Biết cô mấy ngày nay, đến bây giờ cô đều vui vẻ sức sống bừng bừng, đây làlần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ cô suy yếu như vậy, giống như búp bê gấubông, không còn sinh khí.
Tâm Thẩm Thạc trong phút chốc đau nhói, giống như bị con kiến gặm nuốt, bị ong mật chít, bị sợi dây của búp bê gỗ siết.
Anh bắt đầu hối hận, không, đã hối hận từ lâu, từ khoảnh khắc nhận được điện thoại của Giang Hàm, anh đã bắt đầu hối hận.
Anh hối hận mình vì khiến Đào Y không kề cận anh nữa, nên dùng người phụ nữ khác đến kích thích cô.
Anh cho là cô rất kiên cường, cho là cô không nghiêm túc với mình, có thểnhanh chóng tiếp nhận thực tế, sau đó cách xa anh.
Nhưng mà, anh lại xem nhẹ từ thành phố N đến đây đường xá xóc nảy, xem nhẹ hômnay thời tiết nóng bức, cô khổ cực đến nhưng vẫn đợi dưới nhiệt độ lâunhư vậy, rất có thể sẽ mất nước bị cảm nắng.
Anh nên đưa cô vào nhà khách bộ đội trước, đợi sau khi cô mát mẻ, hãy nói những lời đó, hoặc là, anh vốn không cần nói.
Giang Hàm múc nước trở lại, thấy Thẩm Thạc đứng ở mép giường lẳng lặng nhìnĐào Y. Bình tĩnh trên mặt anh không che giấu được đau lòng và do dự,chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-qua-dao-lon/2393092/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.