Đương nhiên người sống không thể cứ đắm chìm trong quá khứ đã qua.
Hơn nữa với cô mà nói chính là phải như thế.
Đầu mỗi năm học mới thì học viện có rất nhiều sinh viên kịch được đặc cách vào thẳng, cơ bản đây chính là nét đặc biệt nhất của học viện. Nhóm người này rất nhàn rỗi, liền quyết định lập tổ kịch Dương Quang, sau đó cứ được truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác, và nay lại rơi vào trong tay đám bạn bè của Đồng Ngôn.
Sau đó… tất nhiên là không có sau đó.
Bạn bè, chính là có chuyên môn hại chết chính bản thân bạn.
Bữa tiệc tối đón người mới cũng đã được bắt đầu lên kế hoạch, mỗi tuần Đồng Ngôn trừ đi học và làm thêm ra thì việc còn lại chính là sửa kịch bản, sau đó ở đại sảnh của hội trường sinh viên giúp những người khác luyện kịch bản.
À, bây giờ còn có thêm một việc quan trọng nhất nữa đó chính là mỗi tuần đến văn phòng của Cố Bình Sinh học bổ túc lý…
“Đồng Ngôn, cậu đang suy nghĩ cái gì thế?”
Trong đầu Đồng Ngôn bây giờ chỉ toàn là những câu hỏi vật lý đang chạy loạn lên, nghe thấy có người gọi thì mờ mịt quay đầu, “Động lực học chất điểm, còn phải suy nghĩ thêm một chút về động lực cùng sóng.”
Ngãi Mễ há miệng thở dốc, thật khoa trương mà trêu chọc Đồng Ngôn,,”Người muốn làm nghệ thật thì sao lại đi học vật lý thế này? Sẽ bóp chết linh cảm nghệ thuật mất.”
Đồng Ngôn liếc mắt nhìn cô ấy một chút, “Tớ là một sinh viên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-doi-ben-nhau/61515/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.