“Thầy Cố, kỳ thật…” Đồng Ngôn bị ba con nhóc ở cách xa kia nhìn chằm chằm, khó có thể chống đỡ.
Cố Bình Sinh không có biểu cảm gì, vẫn là không thể nghe thấy được… không đúng, xác thực là không nghe thấy được.
Đúng lúc đó, Triệu Nhân cũng huých vào tay của anh, anh ngẩng đầu nhìn người bạn của mình, Triệu Nhân cười cười nói, “Làm sao lại có người thiên vị học trò như cậu cơ chứ?” Cố Bình Sinh vẫn chưa phát giác có cái gì đó không ổn, “Tôi vẫn luôn bất công, lúc trước học nghiên cứu sinh hướng dẫn sinh viên chưa tốt nghiệp cũng như thế này.”
Đồng Ngôn dời tầm mắt, nhìn dòng người tan học đang đi ra từ những dãy học viện khác gần đó.
Những lớp tan học vào giờ này nhất định không phải học tư tưởng của bác Mao thì cũng là của bác Mac. Quả nhiên hai nam sinh đi qua vẫn còn cầm trong tay quốc “Đại cương tư tưởng Mao Trạch Đông”…. Cô nhìn chằm chằm vào hai người nam sinh kia, nhìn một cách chăm chú, để cho chính mình có thể thành công mà phân tâm đi một chút.
Thẳng cho đến khi nhìn thấy người đứng dưới quốc kỳ, lập tức cảm thấy mồ hôi chảy ròng ròng.
Cô đã quên mất bạn lớp trưởng lớp phác thảo này.
Kết quả tự nhiên chính là Triệu Nhân nhìn thấy học trò của mình thì rất kinh ngạc, lớp trưởng Thẩm nhìn đến nữ thần của viện mình thì lại không thể nói gì. Đông Ngôn nhìn lại một lần nữa bản phác thảo cô mới đưa cho Cố Bình Sinh, rất vui mừng khi phát hiện ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-doi-ben-nhau/61514/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.