Đây là lần đầu tiên anh nói chuyện với cô như vậy.
Đồng Ngôn có cảm giác không thể hiểu được, anh làm sao mà có thể để mình chịu khổ trong giai đoạn nước sôi lửa bỏng này được chứ.
Cô không có tính thời gian, thì ra cũng chuẩn bị đến 10 ngày là có thể rời khỏi trường học, nếu sắp xếp chặt chẽ một chút, có lẽ bảy tám ngày là có thể về nhà rồi. Buổi tối khi cô trở về ký túc xá thì bắt đầu xếp đồ đạc liền tay. Những đồ đạc xếp trong thùng giấy thì sáng sớm đã soạn rồi, chủ yếu là sách cùng quần áo, còn có những thứ vụn vặt tích góp trong ba năm qua, đã có ba cái thùng xếp ở trong phòng.
Trầm Diêu mới vừa đi lấy hai thùng nước tắm, sau khi tắm rửa xong đi ra thì thấy Đồng Ngôn đang dán hộp giấy, dùng hai chân kẹp lấy hai bên, cố gắng đem hai bên hộp giấy ép lại, dùng băng dán dính lên.
Băng dán trong suốt, dưới ánh sáng vàng mỏng của ngọn đèn trong phòng thì ánh lên những vệt trắng mỏng manh.
Rõ ràng là đóng gói đồ đạc để về nhà luôn vậy mà cô có làm công khai trực tiếp như vậy… làm cho người ta cảm thấy đố kị.
“..nhanh đưa hộ tớ cái kéo đi.” Đồng Ngôn lên tiếng kêu Trầm Diêu giúp đỡ.
“Cậu không phải nói ngày kia mới dọn dẹp sao?” Trầm Diêu than thở một câu, “Trọng sắc khinh bạn, cậu lại muốn nhanh chóng trở về Bắc Kinh, đến khi cậu trở lại đây tớ cũng ra nước ngoài du
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-doi-ben-nhau/3245237/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.