Đại khái biết được thời gian diễn ra kỳ thi cuối kỳ của cô, Cố Bình Sinh rất nhanh đã đặt vé máy bay.
Trước khi đi, cô muốn cùng anh đi kiểm tra một lần.
Khi bọn họ đến thì đúng vào giờ cơm trưa, bác sĩ Liêu vừa làm phẫu thuật xong, mới tắm rửa đi ra, mái tóc còn ẩm ướt nhưng vẫn tới chào hỏi, “Rút cuộc cũng thấy được bà xã của cậu.”
Đồng Ngôn ngại ngùng cười cười, còn không có thói quen giáp mặt với loại xưng hô này.
Anh cầm mấy báo cáo hôm trước đưa cho bác sĩ.
Hai người ở trong văn phòng của bác sĩ Liêu, trao đổi rất nhanh cũng rất chuyên nghiệp.
Cô nghe không hiểu lắm, nhưng cảm thấy thái độ của bác sĩ Liêu từ đầu đến cuối rất thận trọng. Đến cuối cùng cô cũng khẩn trương nắm lấy tay của anh, anh mới cười cười, nói với bác sĩ như cảnh cáo, “Vợ tôi rất nhát gan, bác sĩ không cần nghiêm trọng hóa vấn đề như vậy, cô ấy nhất định sẽ suy nghĩ lung tung.”
“Không phải sợ.” Bác sĩ Liêu rót chén nước, đưa cho Đồng Ngôn, “Cậu ta đã trải qua nhiều năm như vậy rồi, chính cậu ấy cũng đã sớm có phương pháp chống đỡ những di chứng này, huống hồ lần phẫu thuật này rất thành công, ít nhất trong 10 năm tới không có trở ngại gì. Cậu ta cũng tính toán rất tốt, ở chỗ tôi có vài bệnh nhân SARS, hiện tại giữa thời tiết tháng bảy này đã có người bắt đầu khó thở, phổi có vấn đề lớn, cô gái nói xem nếu sống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-doi-ben-nhau/3245236/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.