Hạ Trầm không có ấn tượng gì với gã đàn ông trung niên rắc rối này, việc đối phương đột nhiên gây sự cũng nằm ngoài dự đoán của anh. Giống như đang đi đường yên ổn thì bỗng dưng bị người ta hắt cho một chậu nước bẩn vậy.
Tên này có bệnh hả?
Anh ngăn lại mẹ mình đang định phản bác, cũng không hạ giọng mà nói thẳng: "Mẹ, mẹ yên tâm, không có chuyện gì đâu."
Gã đàn ông kia nghe câu này của anh thì cảm thấy như mình bị khiêu khích, giận dữ quát: "Không có chuyện gì là thế nào? Đã trộm cắp mà còn lên mặt, mày không lấy vật tư ra đây bồi thường mọi người thì đừng mong cho qua!"
Hạ Trầm đã xác định được là tên này muốn tới cướp vật tư.
"Con mắt nào của mày thấy tao trộm?" Anh cười mỉa, liếc nhìn mọi người ở đây, "Hơn nữa việc tôi ăn trộm ăn cướp ở đâu đến lượt các người quản à?"
Anh lười đến chẳng muốn thanh minh, cãi nhau với loại người này chỉ tổ lãng phí thời gian.
Trần Tuyên lấy xe chậm thế nhỉ?
Thái độ của Hạ Trầm chọc giận đám đông đang vây xem, vài người vốn dĩ chỉ chạy tới hóng hớt thuận tiện vớt lấy mấy đồ tốt nhưng nghe lời này xong cũng cảm thấy khó chịu.
Càng lúc càng có nhiều người mắng anh là không có liêm sỉ, anh một câu tôi một câu dần trở nên ầm ĩ.
Gã đàn ông trung niên thấy nhiều người chống lưng cho mình thì càng làm tới, giơ tay chỉ thẳng mặt Hạ Trầm: "Tốt nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-chay-duoi-hoang-hon/2438619/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.