Nửa sườn mặt Thiển căng cứng, anh khẽ nhíu mày vì đã đoán được sự việc đang xảy ra "Tuấn Anh chứ gì, Quan huyện gì chứ ? Cũng chỉ vậy thôi !"
Thiển giơ tay ra nắm chặt hồn phách Tuấn Anh vào lòng bàn tay của mình và cười lạnh "những thứ khốn kiếp này rất hữu ích cho việc tu luyện của mình !"
Thấy Tổng đốc Hưng đi từ trên lầu xuống, Thiển mỉm cười "Chào buổi sáng ngài Tổng đốc !"
*Ay da, chiến hữu của tôi lúc nào cũng xưng hô với tôi xa cách như vậy, mấy chục năm qua vẫn thế.
Thiển cười cười "cấp trên cấp dưới phải cung kính rồi".
*Nếu không phải ngài Hương quản đây chịu vươn xa bay cao thì có thể tôi đây mới đúng là kẻ cúi đầu trước ngài.
Thiển trầm tư, đúng như lời Tổng đốc Hưng nói...nếu Hương quản Tần muốn làm quan to thì không ai qua được ông, ông có tài học uyên bác, thông minh hơn người.
*Thời thế thay đổi rồi, có khi ngủ một đêm thức dậy thì phủ Tổng đốc của tôi bị bom nổ tan tác cũng nên.
Thiển nhíu mày, anh cũng biết tình hình hiện tại như thế nào, đã thật sự đến hồi thoái trào "Thế thì càng tốt, có khi gia đình anh sẽ được sống yên ổn. Giờ chỉ cần thoái trào thì anh hoàn toàn yên ổn".
Từ sau khi trở về nhà, Thiển phát giác ra Khánh Băng rất khác thường.
"Bà xã, em có chuyện gì không vui sao ?"
Khánh Băng nhìn Thiển bằng đôi mắt thâm trầm, cô biết anh là một người đặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-mo-nuoi-chong/3643908/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.