Thẩm Hân nghe người hầu nói đột nhiên không thấy Khâu Từ cùng Nam Tinh nữa, bà ta đi tới cửa, phát hiện khoá cửa không mở, cho rằng bọn họ đi rồi. Bà ta đang cảm thấy kỳ quái, nghe thấy cửa sổ bên kia có động tĩnh, vòng đến cửa sổ kia, lại phát hiện hai người.
Bà ta nhìn cửa sổ, vẫn hoàn hảo như cũ.
Bà ta nhẹ nhàng thở dài một hơi, nói: "Cô cậu thật là hai cái quái nhân, còn có thể xuyên tường hay sao?" Trêu chọc xong liền nói, "Hai vị còn có gì muốn hỏi?"
"Không có." Nam Tinh lại nói, "Cảm ơn."
Thẩm Hân hơi mỉm cười, một hồi mới nói: "Tôi không biết cô cậu đột nhiên hỏi thăm chuyện của Lê Khang Thành để làm cái gì, nhưng nhất định là không đơn giản......tôi hy vọng chồng tôi có thể trở về."
Khi bà ta nói những lời này thời điểm, trong mắt vẫn bình tĩnh, tựa hồ là chờ đợi quá lâu dài đã mài mòn hy vọng của bà ta, có lẽ cũng là vì cảm thấy, chồng mình không có khả năng trở lại nữa.
Nam Tinh không tiếp lời, bởi vì Lê Khang Thành xác thật không quay về được, tiền đề để đoạt xá, chính là giết chết ký chủ, Lê Khang Thành năm đó, đã sớm bị Cát Hồng giết.
Nàng thở dài trong lòng, cùng Khâu Từ từ biệt Thẩm Hân, rời khỏi tiểu viện u tĩnh này.
Khi xe quẹo ra, Nam Tinh thấy Thẩm Hân còn đang nhìn căn phòng kia, trầm tư thật lâu, như là đang hồi ức những gì đã qua. Nàng chậm rãi thu hồi tầm mắt, nói: "Cát Hồng thật sự đáng chết."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645894/chuong-89.html