Tình hình hạn hán Tây Bắc càng thêm nghiêm trọng, Nam Tử An được triều đình mời, đi làm phép cầu mưa. Nước mưa bàng bạc, tưới lên mặt đất khô cạn đã lâu, thu hoạch lại sinh cơ đã khôi phục. Ông định đi đến địa phương tiếp theo, vội vã lên đường, một đường đi đều không nghỉ ngơi, chờ đi ba ngày, rốt cuộc thấy mệt mỏi, mới vào một gian miếu hoang gần đó, tính toán ở một đêm.
Mới vừa vào miếu, liền có vô số yêu quái nhảy ra, bị một thân chính khí của ông làm cho cả kinh không dám tới gần.
Ông xếp bằng ngồi xuống, đốt lên đống lửa, đem bánh mang theo kẹp vào cây, giơ trên lửa nướng lại.
Bánh bị lửa nướng bốc lên mùi gạo thơm, phiêu tán trong miếu.
Chỗ ánh lửa chiếu đến, bỗng nhiên chậm rãi hiện lên một cái bóng rất lớn. Cái bóng kia xiêu xiêu vẹo vẹo, giống một tấm giấy cắt, có mắt có mũi, còn có tứ chi, đang xoắn xít trên tường, tựa như quỷ mị.
Ông ngước mắt nhìn, hơi mỉm cười, nói: "Ngươi cắt giấy không khéo tay một chút, không đủ đáng sợ."
Bóng dáng theo gió khẽ nhúc nhích, tứ chi rõ ràng là dính lên mấy cây gỗ, cây gỗ đã bất động, nhưng giấy còn đang theo không khí phất phơ.
"Tại sao ông không sợ?"
Thanh âm chưa tới bảy tám tuổi, non nớt lại lớn mật.
"Mấy người qua đường trước đó đều sẽ sợ, quỷ khóc sói gào mà chạy, nhưng tại sao ông không sợ?"
Nam Tử An không đáp, thoáng nghiêng người nói: "Muốn ăn bánh không, lại đây ăn đi."
Cái bóng nhanh chóng rút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645893/chuong-88.html