Lê Viễn bị tập kích.
Khoá cửa không bị phá hư, theo dõi cũng không nhìn thấy có người nào khả nghi ra vào, nhưng vết thương ở sau gáy hắn rõ ràng là có người cầm vật nặng tạo thành. Khi ba người Lâm Mạn chạy vào phòng, Lê Viễn đã hôn mê bất tỉnh, cả khuôn mặt đều đẫm máu.
Lâm Mạn nháy mắt quỵ xuống, bò đến bên cạnh Lê Viễn, nước mắt rào rào lăn xuống, ngay cả nói cũng không nói được câu nào.
Khi xe cứu thương khẩn cấp đưa Lê Viễn đến bệnh viện, Lâm Mạn mới hồi phục lại tinh thần, nhưng thân thể ngăn không được mà phát run, không dám hỏi bác sĩ là hắn sao rồi, bởi vì ai cũng đều nhìn ra, hắn bị thương rất nặng. Trên đầu thủng một lỗ, có thể là việc nhỏ sao?
Hơn nữa ngay cả Khâu Từ và Nam Tinh đều không hỏi, bọn họ cũng không dám hỏi, cũng không dám hỏi ngay trước mặt nàng.
Lâm Mạn dựa vào Nam Tinh, nhìn Lê Viễn đang hôn mê, không biết làm sao lại không ngừng có chuyện cũ xẹt qua trong óc nàng, như là hồi ức chảy qua ngay trước khi chết. Nàng cảm thấy mình sắp chết rồi, ngay cả hô hấp cũng khó.
Nam Tinh đang ôm nàng phát hiện nàng không thích hợp, vội vàng gọi bác sĩ trên xe: "Bác sĩ."
Bác sĩ đang quan sát Lê Viễn nghiêng đầu nhìn, liếc mắt một cái liền thấy khuôn mặt trắng như giấy của Lâm Mạn, lập tức nói: "Mau cho cô ấy nằm xuống."
&&&&&
Phòng giải phẫu đèn đỏ vẫn luôn sáng, Lê Viễn còn đang được cấp cứu bên trong, Lâm Mạn đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645884/chuong-79.html