Lúc Lê Viễn thấy tin nhắn của Khâu Từ, đã tối mịt, hắn ngồi dậy động tác thực nhẹ, nhưng người bên gối vẫn tỉnh. Lâm Mạn ngáp một cái, hé mắt ra thấy hắn đang mặc quần áo, như muốn ra ngoài, cũng ngồi dậy, dụi mắt hỏi: "Đã trễ thế này anh còn muốn đi ra ngoài, có việc gấp sao?"
Lê Viễn nghiêng người ôm lấy nàng, hôn trán nàng rồi nhét nàng lại vào trong ổ chăn, đắp chăn lại cho nàng xong mới nói: "A Từ đã về, kêu anh qua một chút, anh rất nhanh sẽ về, em ngủ đi, còn sớm."
"Ờ......" Lâm Mạn buồn ngủ chịu không nổi, nghe thấy là hắn đi qua chỗ Khâu Từ, thì không lo lắng nữa. Chờ hắn ra khỏi cửa, nàng đã ngủ.
Lê Viễn đi thang máy xuống tầng 19, gõ cửa phòng, chốc lát sau Khâu Từ liền mở cửa, hắn đang muốn đi vào, đã bị người trong cửa cản lại, sau đó Khâu Từ lách ra, còn đóng cửa phòng lại.
Thấy thế, Lê Viễn không khỏi cười, hỏi: "Chẳng lẽ trong phòng có lão hổ?"
Khâu Từ nói: "Nam Tinh ở bên trong."
Lê Viễn bất ngờ, Khâu Từ lập tức nói: "Trở về trễ quá, khách sạn đã đầy phòng."
Lê Viễn thở dài: "Cho nên cậu vì tị hiềm liền dựng đầu người đã có lão bà là tôi đây dậy, bồi cậu đứng ở hành lang hứng gió sao?"
Khâu Từ cười, nói: "Nhìn thấu không nói toạc." Hắn nhìn hành lang, lại lắng nghe động tĩnh trong hành lang, mới thôi cười, nói, "Ca, hai ngày này em và Nam Tinh gặp phải rất nhiều chuyện, những chuyện đó tàn khốc vượt qua tưởng tượng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645883/chuong-78.html