Hương khói quanh quẩn khắp phòng dần tan đi, bên tai còn vang lên thanh âm hỗn loạn thời ngũ đại thập quốc. Cho đến khi tất cả khói trong phòng tan hết, tiếng ồn ào náo động cũng theo đó mà mất.
Khâu Từ bỗng nhiên hiểu ra vì sao Nam Tinh sẽ đáp ứng giao dịch với hắn.
Hồng Diệp hiện tại là Triệu Thiến, Sở Lập hiện tại là Dương Giang Hà.
"Nghiệt duyên." Khâu Từ nhìn cái lư không biết khi nào đã rửa sạch máu loãng kia, nói, "Khi Hồng Diệp chết oán niệm quá sâu, dù đã qua nhiều kiếp như vậy, vẫn tẩy không hết oán khí."
Nam Tinh lại chạm lên cái lư hương ngư văn, nó không run lên nữa, như là đã biết Nam Tinh sẽ không làm gì nó.
Khâu Từ lại hỏi: "Cô nói Triệu Thiến có thể là gián điệp thương mại do công ty đối thủ phái tới hay không? Lại đến tái diễn chuyện năm đó lần nữa?"
Nam Tinh nhịn không được liếc hắn một cái, mặt đầy vẻ......ghét bỏ.
Khâu Từ thấy nàng dùng ánh mắt đó nhìn mình, cười cười: "Cô xuyên qua cổ kim, biết được chuyện cũ, nhưng tôi không rành cái này, tôi chỉ am hiểu tìm đồ vật."
Nam Tinh sống lâu như vậy, người khác có thể hiểu nàng một phần ngàn đã xem như rất có thiên phú, Khâu Từ lại không phải chỉ hiểu một chút. Nếu Nam gia còn tồn tại, chắc sẽ thu Khâu Từ làm đệ tử đi? Thiên phú bày ra đó, có điều hơi lắm chuyện.
"Aizz, sao lại bày ra vẻ mặt nuối tiếc?" Khâu Từ ấn lên cái lư, cảm nhận được nó dị thường an tĩnh, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645827/chuong-22.html