Hai phong tin tám trăm dặm kịch liệt*, đưa đến triều đình, cũng đưa đến tướng quân phủ.
*chỉ chung dạng thư tín express hồi đó, phi ngựa đưa từ người gửi tới tận tay người nhận, thấy ko nhanh bằng bồ câu ha, nhưng đảm bảo hơn, không bị bắn rớt đem nướng mỡ hành hay tráo đổi mà không biết
Khi hạ nhân đem tin giao cho Hồng Diệp, nàng đang ở trong phòng phối trí hương liệu, muốn chờ lúc Sở Lập về sẽ đốt. Hắn không thích huân hương cho lắm, nhưng nàng thích, cho nên luôn chiều ý nàng.
Nhưng mỗi lần ra cửa, hắn đều phải tẩy rửa từ trong ra ngoài ba lần, quần áo cũng đều thay đổi, hoàn toàn tẩy rớt mùi hương.
Tuy phiền toái, nhưng hắn một lần cũng không nói là không thích mùi hương này, muốn nàng bỏ đi.
Bởi vì nàng thích.
Hồng Diệp buông hương liệu xuống, cạy đi sáp đỏ trên phong thư, lấy tin bên trong ra xem.
Vài chữ ít ỏi, lại giống như đao nhọn đâm vào mắt nàng.
Nàng thở dài một tiếng, trong lòng có ngàn cân gông xiềng.
......
Sở Lập được bộ hạ đưa từ biên thành về, xe ngựa tới cửa nhà, sai người khiêng vào.
Hai chân hắn bị địch phế đi, về sau không thể đứng lên được nữa.
Hồng Diệp không ra cửa đón hắn, chờ hắn vào phòng, người khác đều ra ngoài, nàng ở ngoài cửa đứng một hồi mới đi vào, thấy hắn thì nỗ lực cười: "Tướng quân đã về rồi, ta làm đồ ăn ngươi thích ăn."
Sở Lập đang ngồi ngây ra trên giường nhỏ trước cửa sổ, thấy nàng tiến vào, lại thấy nụ cười gượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645826/chuong-21.html