Tuy là đã 3 giờ sáng, nhưng ba anh em Trịnh gia vẫn nhanh chóng rời giường, bởi vì bọn họ nghe tin Nam Tinh trở về.
Nam Tinh trở về, vậy chứng tỏ lão gia tử rất nhanh sẽ sống lại, bọn họ đương nhiên sẽ không rề rà như bình thường.
Phùng Nguyên để ý động tĩnh ở Viện bảo tàng cả đêm thấy nàng trở về, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Chỉ là thấy thứ nàng cầm trên tay, tim vẫn đột nhiên nhảy dựng, tổ tông ơi, nàng thật sự chôm đồ về, vậy Viện bảo tàng sáng mai còn không phải nổ tung sao.
Hắn vừa lau mồ hôi vừa đi tới hỏi: "Đây là thứ có thể cho Trịnh lão gia sống lại?"
"Đúng, có điều......" Nam Tinh nhíu mày nhìn chằm chằm lư hương trong tay, không biết là không đúng chỗ nào. Có mệnh, nhưng mệnh rất mỏng yếu, thậm chí có chút không thích hợp. Nàng thấy ba anh em nhà kia đã bước xuống, mày nhíu càng sâu, "Tôi muốn vào phòng Trịnh lão gia một chút, đừng cho bọn họ đi theo."
Nàng theo thang lầu bên kia chạy lên, ba anh em từ đầu này đi xuống thấy nàng chạy, muốn hỏi tình huống, may mắn Phùng Nguyên tay mắt lanh lẹ, ngăn bọn họ lại, nghiêm chỉnh nói: "Nam Tinh tiểu thư còn cần hoàn thành một vài nghi thức, nếu mấy người quấy rầy nàng, sự tình liền làm không được."
Trịnh Tiêu hỏi: "Còn muốn bao lâu?"
"Nhanh thôi, nhanh thôi."
Trịnh Uông nói: "Tốt nhất có thể đêm nay liền hoàn thành, ngày mốt là thứ hai, biết di chúc của ông già rồi ngày mai có thể ngẫm lại đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645823/chuong-18.html