Chúng ta đi cắt bánh gatô đi!
Sau vài khúc nhạc kết thúc, Cổ Phong buông Trần Hi Khả ra đề nghị. Giai nhân như vậy ở trong lòng, lại là bầu không khí lãng mạn mờ ám như thế này, điệu nhảy này nếu còn tiếp tục, hắn nhưng là không khống chế được mình muốn cướp cò. Bánh gatô, ngoài cái Trần Hi Khả mang đến, còn có cái của Paramount tặng. Chỉ tiếc là cái của Trần Hi Khả rõ ràng không được đẹp mắt, ngon miệng như của Paramount. Thế nhưng, Trần Hi Khả vẫn khăng khăng cắt cái nàng mang tới. Rất khuôn sáo cũ, tắt đèn, ước nguyện, thổi nến, chỉ tiếc Cổ đại quan nhân lại không biết hát bài hát chúc mừng sinh nhật nào. Trần Hi Khả cắt bánh gatô thành hai nửa, hiển nhiên là muốn cùng Cổ Phong phân chia vị ngọt, một nửa cho mình, một nửa cho Cổ Phong. Thế nhưng, Cổ Phong chỉ tượng trưng nếm một miếng, liền để xuống.
Làm sao vậy? Chẳng lẽ còn sợ ta hạ độc cho ngươi phải không?
Trần Hi Khả vừa ăn bánh gatô, vừa hỏi, khóe miệng dính đầy kem bơ trắng như tuyết, có chút buồn cười, nhưng nhiều hơn là vẻ đáng yêu.
Nói đâu ra vậy!
Cổ Phong cười cười, nhàn nhạt đáp:
Ta chỉ là trước giờ đều không thích đồ ngọt!
Trần Hi Khả bất giác thở dài một hơi, thấy Cổ Phong đang nhìn nàng, trên mặt nàng nổi lên một ý cười không được tự nhiên,
Ngươi đó, chính là một thiếu gia nhà giàu, cà phê thì ngươi nói quá đắng, bánh gatô thì ngươi lại nói quá ngọt!
Ha ha, cà phê bánh gatô, những người có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153851/chuong-704.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.