Cổ Phong nhìn đôi mắt mông lung như nước của Trần Hi Khả, không biết vì sao, hắn vậy mà lại nhớ tới Sở Hân Nhiễm. Người phụ nữ kia, cũng giống như vị này ở trước mắt, sau khi từ nông thôn trở về, vẫn luôn không liên lạc với mình. Sở Hân Nhiễm, cũng có một đôi mắt lấp lánh như sóng nước, mềm mại động lòng người như vậy, chỉ là có đôi khi nàng ở trước mặt mình lại đặc biệt giấu không được bản thân mình, mà hắn, cũng luôn luôn rất dễ dàng có thể đoán được tâm tư của Sở Hân Nhiễm. Chỉ là, so với vị này ở trước mắt mà nói, Sở Hân Nhiễm rõ ràng vẫn thuần chân và trong trẻo hơn, bởi vì Sở đại mỹ nữ thường thường lúc không giấu được thì sẽ không giấu bất cứ điều gì, giống như sau khi hai người đã âm thầm có quan hệ mập mờ đó, nàng cũng không còn che giấu tình cảm của mình, thậm chí là dũng cảm và táo bạo biểu lộ tiếng lòng của mình, cho dù là lẫn lộn đầu đuôi biến thành nữ truy nam, nàng cũng không cần quan tâm. Sở Hân Nhiễm, quả thật là một người phụ nữ có tính tình như lửa! Nhớ tới Sở Hân Nhiễm, hắn không khỏi nhớ tới đêm hôm đó, cuối cùng, hắn mới nhớ tới Kim Nguyên Thành, nhớ tới cái thủ đoạn không ra gì mà Kim Nguyên Thành đã làm trong hộp đường. Sau đó, ánh mắt của hắn liền rơi vào hộp đường mà Trần Hi Khả đẩy qua. Bất quá, hắn cũng chỉ là nhìn một cái, liền thản nhiên thu hồi nhãn thần, muốn đi cầm ly
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153850/chuong-703.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.