Cổ Phong tắm mãi không xong, Tô Mạn Nhi cũng nhịn không được nữa, kinh hãi đi qua gõ cửa, gõ mấy tiếng bên trong không có động tĩnh. Theo bản năng vặn cửa xông vào, lại kinh ngạc phát hiện, Cổ Phong nhắm hai mắt, hoàn hảo không chút tổn hại đứng dưới vòi sen, trên người tự nhiên là không mặc gì, nào có ai mặc quần áo tắm rửa chứ! Sau khi nhìn kỹ mấy lần, tiểu tâm can của Tô Mạn Nhi bắt đầu phanh phanh loạn xạ nhảy lên, Cổ Phong không mặc quần áo, tỉ lệ cơ thể cân đối như vậy, cơ bắp trên người hiện ra từng đường cong nhu mỹ, rắn chắc nhưng một chút cũng không khoa trương, thêm một phân thì quá thô kệch, bớt một phân thì quá thon gầy, chính là hoàn mỹ vừa vặn. Đẹp mắt, thật không phải là đẹp mắt bình thường, Tô Mạn Nhi tuy rằng mặt đỏ tai đỏ, nhưng vẫn không khống chế được liếc mắt nhìn một cái lại một cái, sau đó mới giả vờ cực kỳ tức giận nói:
Thật sự là, tắm rửa thì tắm rửa, ngẩn người ra làm gì chứ, một chút cũng không lo nghĩ cảm thụ của người khác! Nhanh lên, phí nước rất đắt đó!
Nói xong, nàng đem một hộp quần lót ném qua, sau đó nhanh chóng che lại cửa, chuồn mất như chạy trốn. Nữ nhân và nam nhân đều giống nhau, đối với dị tính tràn đầy hiếu kỳ và khát vọng, chỉ có điều nam nhân quen ngay thẳng, nữ nhân trời sinh hàm súc mà thôi. Cổ Phong cảm thấy rất ủy khuất, ta tắm rửa được thật tốt, ngươi đột nhiên xông vào, nhìn từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153159/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.