Bên trong không có tiếng động, Tô Mạn Nhi đang nghi hoặc, cửa lại mở ra, quần áo của Cổ Phong chỉnh tề mặc lên người, tóc cũng không ướt, hiển nhiên còn chưa tắm.
Anh làm sao vậy? Lề mề lâu như vậy sao còn chưa tắm?
Tô Mạn Nhi nghi hoặc hỏi.
Tôi, tôi, tôi không tìm thấy nước!
Cổ Phong mặt đỏ tai hồng nói, hắn ở trong gian nhỏ kia cẩn thận tìm khắp mọi ngóc ngách, cũng không phát hiện vạc nước, ống thì có, nhưng một giọt nước cũng không có, đang định ra hỏi Tô Mạn Nhi thì nàng lại đến. Tô Mạn Nhi thật sự không muốn trợn quá nhiều mắt, như vậy con mắt sẽ rút gân, nhưng lúc này nàng vẫn nhịn không được lại tặng Cổ Phong một cái nữa, không chút khách khí hỏi:
Chẳng lẽ anh đến từ ngoài hành tinh? Ngay cả bình nóng lạnh cũng không biết dùng sao?
Cổ Phong một mặt lúng túng, bình nóng lạnh là thứ đồ chơi gì hắn còn chưa từng nghe qua, thì làm sao mà biết dùng chứ? Thấy hắn dáng vẻ như vậy, Tô Mạn Nhi lúc này mới bừng tỉnh, chính mình đã đâm hỏng não hắn rồi mà, đành phải kiên nhẫn, dẫn hắn đến bên cạnh bình nóng lạnh, nói cho hắn biết cái nào là công tắc, vặn hướng nào là mở, vặn hướng nào là đóng, nhìn hắn dáng vẻ ngu ngốc như thổ lão mạo, nàng dứt khoát nói một lượt về phương pháp sử dụng sữa tắm, dầu gội đầu, dầu xả, sữa rửa mặt, kem đánh răng, bàn chải đánh răng v.v... cuối cùng hỏi:
Hiểu chưa?
Cổ Phong gật đầu, lại không phải trẻ con, hơn nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153158/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.